Tôi nghe gắng này: Một thời Phật làm việc vào Tinh Xá, sân vườn Cấp Cô Độc, cây của Kỳ Đà, thuộc những Tăng già, tất cả bên trên nhì vạn, thêm tám ngàn tín đồ, cùng clỗi Bồ Tát


*

Tôi nghe chũm này: Một thời Phật sinh hoạt trong Tinch Xá, vườn cửa Cấp Cô Độc, cây của Kỳ Đà, cùng những Tăng già, có bên trên hai vạn, thêm tám ngàn tín đồ, thuộc clỗi Bồ Tát. Bấy giờ đồng hồ Thế Tôn, cùng với Đại chúng, nhân buổi nhàn nhã du đi về phía phái nam, thấy lô xương khô, chất cao nlỗi núi, Đức Phật Thế Tôn, tức thời sụp lạy ngay lập tức, đụn xương khô ấy.Quý Khách đã xem: Kinch báo hiếu phụ mẫu mã trọng ân

Tôi bạch Phật rằng: Lạy Đức Thế Tôn, Ngài sinh hoạt trên ngôi, chí Tôn, chí Quý, Thầy cả ba cõi, phụ vương lành tư loài, thiên thượng trần gian, thảy điều thành kính, sao Ngài lại lễ, gò xương khô cơ.

Bạn đang xem: Kinh báo hiếu phụ mẫu trọng ân

Này A Nan ơi! Ngươi tuy xuống tóc, theo Ta tu học, vào từng ấy lâu, đã rộng rãi đâu, phần đa sự nghe thấy, lô xương khô ấy, hay là các cụ, giỏi là bà mẹ cha, của Ta thân trước, ndở hơi muôn ức kiếp, đời vẫn phương pháp xa, bởi vậy ni Ta, chí thành kính lễ. Ông đem xương này, chia thành nhị phần, một là đàn ông, hai là bầy bà, biệt lập đến Ta.

Bạch Đức Thế Tôn! Con coi ngơi nghỉ đời, phàm là đàn ông, người nào cũng nhận biết, đây là nam giới; Những thiếu nữ, ai cũng nhận thấy, chính là giới nữ; người chết vượt khứ đọng, xương lẫn lộn nhau, bọn chúng nhỏ biết đâu mà lại rõ ràng được.

Đức Phật dạy rằng:“Này A Nan con! Về bên nam giới, thì xương dung nhan white, nhấc thấy nặng nề hơn. Còn nhỏng phái đẹp, trong lúc bình sinh, những lần sinc nở, nuôi nấng nhỏ thơ, tổn hao khí ngày tiết, từng một kỳ sinch, huyết đặc vào mình, tung ra sáu đấu, mỗi người nhỏ mút sữa, tám thùng tư đấu, sữa sinh sống vào thân, giảm bớt tinc anh, cho nên vì vậy xương vơi và gồm nhan sắc đen.”

Tôi nghe Phật nói, thương thơm xót vô cùng, bà mẹ tôi đã từng, hao mòn như vậy, nghĩ cơ mà rơi lệ, ngay tắp lự bạch Phật rằng:Lạy Đức Thế Tôn! Công ơn phụ huynh, nlỗi non nlỗi bể, thăm thẳm nghìn trùng, đem gì báo đáp, cúi xin Đức Phật rủ lòng tmùi hương xót, dạy bảo chúng nhỏ.

Đức Phật tức thời dạy: Này A Nan ơi! Về ân đức mẹ, trong khoảng mười mon, di chuyển nặng trĩu nề, nuôi nấng nhọc tập mệt nhọc, khổ không xiết:– lúc vừa một tháng, ngơi nghỉ trong thai bà mẹ, khác gì phân tử sương, dính trên ngọn cỏ, mau chóng còn tụ đọng; trưa đang xua tan, khó lòng duy trì được.– Lúc được nhị tháng, sống vào tnhị bà mẹ, hình như sữa quánh, sẽ có thể gì đâu.– lúc được bố mon, sống trong thai bà bầu, ví như viên ngày tiết, đông sệt đỏ ngầu, vô tri vô giác.– lúc được tứ tháng, làm việc vào thai chị em, new những thiết kế người.– khi được năm tháng, ngơi nghỉ trong tnhị mẹ, bắt đầu đủ năm hình, thuộc hạ đầu tóc.– lúc được sáu mon, nghỉ ngơi vào tnhị chị em, sáu căn uống mới đầy đủ, mắt tay mũi lưỡi, toàn thân với ý.– Lúc được bảy tháng, ngơi nghỉ trong thai người mẹ, new sinc tương đối đầy đủ, bố trăm sáu mươi, các cái đốt xương, cùng là tám vạn, bốn nghìn nang lông.– Khi được tám tháng, làm việc vào tnhì mẹ, đậy tạng mới sinh, ý chí mới đủ, chín năng khiếu new thông.– Lúc được chín mon, nghỉ ngơi vào tnhị bà mẹ, mới đầy đủ hình tín đồ, ngồi vào bụng người mẹ, khát uống nguim khí, ko nạp năng lượng hoa quả, cùng là ngũ cốc, sinh tạng rủ xuống, thực tạng phía lên, gồm một hàng núi, tất cả gồm tía quả: Một là Tu Di, hai là núi Nghiệp, bố là núi Máu, núi này bên cạnh đó, thế ra cái tiết, rót vào vào mồm.

Ở vào thai bà bầu, trong khoảng mười tháng, trăm phần vẹn toàn, bắt đầu mang đến ngày sinh. Nếu là bé hiếu, chắp tay thu hình, thuận lối nhưng ra, ko nhức lòng người mẹ, giả dụ là nhỏ bạc, dẫy giụa bải bơi, buốt chói từng hồi, khiến đau lòng mẹ, như đâm như xỉa, nhỏng cấu nhỏng cào, như ngàn mũi dao, chui vào ruột gan, bà mẹ khổ cực kì, nói làm sao cho xiết, sinc được thân này, mừng nỗ lực vui gắng, yêu thương cụ mến thay!

Phật bảo A Nan: Công ơn từ mẫu, tất cả gồm mười điều, phàm kẻ làm cho nhỏ yêu cầu lo báo hiếu. Những gì là mười?– Một ghi nhớ ơn người mẹ ta, chín mon mười ngày, cưu mang nặng nề nhọc tập.– Hai lưu giữ ơn bà bầu ta, kmất mát cơ hội nsinh hoạt, buồn bã cực kì.– Ba lưu giữ ơn mẹ ta, kmất mát cơ hội nnghỉ ngơi, quên cả lo sợ.– Bốn lưu giữ ơn bà mẹ ta, mẹ ăn uống miếng đắng, lại nhả miếng ngọt, dành dụm mang đến bé.– Năm lưu giữ ơn mẹ ta, nơi ướt chị em nằm, khu vực ráo xê con.– Sáu ghi nhớ ơn bà bầu ta, bố năm mút mớm, nuôi nấng dung dịch thang, trong lúc sử dụng đẹn.– Bảy ghi nhớ ơn chị em ta, giặt giũ hong phơi, xống áo nhơ dáy, ô uế tanh hôi, chị em đành cam chịu.– Tám ghi nhớ ơn mẹ ta, Lúc đi đâu xa, vị thương ghi nhớ nhỏ, trong thâm tâm cầy cậy, một chút ít không ngơi.– Chín lưu giữ ơn chị em ta, bởi sinc nuôi con, nhưng mà bà mẹ cam lòng, tạo bao hiểm sâu.– Mười nhớ ơn bà bầu ta, lòng khôn xiết thương thơm bé, trọn đời yêu quý, không chút nào ngơi.

Thứ đọng Nhất Ơn:Chín Tháng Mười Ngày Cưu Mang Nặng NhọcBao kiếp duim cùng nợNgày ni mới vào thaiĐầy mon sinc phủ tạngBảy bảy sáu tinch khaiThân trọng như non TháiĐộng tĩnh sợ phong thaiÁo the đành xốc xếchGương lược biếng trang đài.

Thứ Hai Ơn:Khi Gần Sinch NởKhi sát ngày sinc nởNặng nhọc cực khổ thayCưu với trong mười thángVất vả biết bao ngàyĐứng ngồi và đi lạiDáng vẻ tựa ngô ngâySợ hãi lo thuộc lắngTử sinch tiếng phút này.

Thứ đọng Ba Ơn:Lúc Sinch Nsinh sống Mẹ Ta Khi Sinc NởThân thể mọi msinh hoạt toangTâm hồn như mê mẩnMáu me chan hòa đầyChờ nghe thấy bé khócLòng bà mẹ mừng thầm thayĐương mừng lo lại đếnRầu rĩ ruột gan nàỵ

Thđọng Bốn Ơn:Ăn Đắng Nhả NgọtMẹ ta lòng thành thựcThương thơm con chẳng chút ngơiNhả ngọt làm sao gồm tiếcĂn đắng nói cùng aiYêu vết như quà ngọcNâng niu tay chẳng rờiNhững mong bé no ấmMẹ đói giá cũng vui.

Thứ Sáu Ơn:Bú Mớm Nuôi NấngĐức chị em dày hệt như đấtCông thân phụ thoáy tựa trờiChở đậy coi bình đẳngCha bà bầu cũng thế thôiChẳng cai quản câm, mù, điếcChẳng hiềm quắp chân tayBởi vày con ruột thịtTrọn đời dạ chẳng khuây.

Thứ Bảy Ơn:Tắm Gội Giặt GiũVốn người có sắc,Lại thêm phấn son xôngMày xanh nlỗi liễu lụcMá đỏ tựa sen hồngGiặt giũ khăn kèm tãDáy dơ chẳng quản ngại côngCốt sao áo xống sạchBúi tóc gọn gàng là kết thúc.

Thứ Tám Ơn:Đi Xa Lòng Mẹ Nhớ ThươngTừ biệt lòng khôn nhẫnSinh ly dạ xứng đáng thươngCon đi con đường xa cáchMẹ nghỉ ngơi vùng quê hươngNgày tối thường xuyên tưởng nhớSớm tối vẫn vấn vươngNlỗi vượn tmùi hương bé đỏKhúc khúc đoạn can ngôi trường.

Thđọng Chín Ơn:Vì Sinh Con Mà Cam Lòng Tạo Bao Ác NghiệpMẹ trải bao gian khổCông lao tựa vực trờiBồng bế cùng nuôi nấngMong sao bé ăn uống chơiNhường cơm thuộc ngã áoMẹ đói rách rưới cũng vuiKhôn lớn search song lứaGây dựng cho nên vì thế người.

Thứ đọng Mười Ơn:Mẹ Trọn Đời Tmùi hương Yêu ConCông thân phụ cùng đức mẹCao sâu tựa biển lớn trờiVắt cạn kiệt loại sữaĐể đến bé tươi cườiMẹ già rộng trăm tuổiVẫn thương thơm bé tám mươiBao giờ oán hếtTắt nghỉ ngơi cũng chẳng thôi.

Có những người nhỏ, với vai trung phong bất hiếu, chẳng nghĩ công ơn, phụ huynh đau khổ, trăm óc ngàn sầu, mùa thu mùa đông, lạnh lẽo run bức bối, chẳng lo sớm tối, ấp giá buốt quạt nồng, chẳng viếng chẳng thăm, chẳng hầu chẳng hạ, chị em phụ vương già cả, hình vóc tí hon còm cõi, hổ mặt mười non, dầy vò chửi đưa, mẹ thân phụ hoặc góa, đơn độc 1 mình, luống đầy đủ ảm đạm tanh, như fan ngủ trọ, loại gối một chống, năm canh vò võ, ngày đông sương gió, lạnh lẽo mướt cơ hàn, con như thế nào thăm nom, gái trai tránh né, kệ thây bố mẹ, đêm ngày thsinh hoạt than.

Nếu là đàn ông, với trọng tâm bất hiếu, Lúc lấy thức ăn uống, nhấc lên phụ huynh, thì lại giữ kẽ, rằng ngượng rằng e, hại kẻ cười cợt chê, ví mang xoàn bánh, mang lại bà xã đến con, mặt dạn ngươi dầy, không hề mắc cỡ, vk bé dặn bảo, vâng quả như lời, bố mẹ không còn khá, không còn hối hận cải.

Nếu là con gái, mang chổ chính giữa bất hiếu, Lúc chưa gả chồng, hãy còn ở thông thường, trầm trồ hiếu thảo, khi vẫn gả buôn bán, về ở nhà fan, một ngày 1 lười, nhà ngoại không thiết, đông đảo ngày giỗ đầu năm mới, có đảo về qua, ví dụ mẹ phụ vương, bao gồm gì sơ sẩy, tức thì sinc giận duy trì, tỏ vẻ ân oán hờn, ck chửi nrộng nrộng, đành lòng cam chịu đựng, bạn bè thất thểu, chung tình keo dán giấy tô, trầm trồ để ý, mẹ phụ thân ngày tiết mủ, thì lại sơ tình.

Xem thêm: Minh Hằng Tiết Lộ Phương Pháp Giảm Cân Của Ca Sĩ Minh Hằng Siêu Dễ Ít Ai Ngờ Đến

Khi ấy đại chúng, nghe Phật bắt đầu ra, công đức bố mẹ, cao tội nhân non Thái, nghe rồi thấp thỏm, ăn năn hận vô cùng, cảm động rưng rưng, khôn chũm nước đôi mắt, lòng nhức nhỏng giảm, trung ương trí rối bời, sẽ từ bỏ số chỗ ngồi, bên nhau vùng lên, phía Phật nhưng mà lạy, rồi nói lời này: Khổ thay! Khổ thay! Đau lòng đứt ruột, bằng hữu nhỏ thời buổi này, tội ác ngập đầu, xưa có biết đâu, mờ nlỗi ban đêm, thời buổi này biết hối hận, thì sự đang rồi, đau buồn lòng tôi, trót đà vô ơn, cúi xin clỗi Phật, soi xét kẻ phàm, pđợi ngọc hào quang đãng, ra tay cứu vãn vớt, làm sao báo được, ơn đức bà mẹ cha.

Đức Phật ngay lập tức bảo, cặn kẽ đông đảo lời, này chúng sinch ơi! Muốn nắn đền rồng ơn nghĩa:– Một vì chưng chị em phụ vương, nên chxay ghê này, kính biếu kia trên đây, mang đến không ít người dân tụng.– Hai do bà bầu thân phụ, đọc tụng ghê này, hằng ngày chớ vứt.– Ba vì bà mẹ thân phụ, làm chay sám hối hận, nhanh chóng buổi tối ăn năn.– Bốn bởi vì mẹ thân phụ, cúng dàng Tam Bảo, tùy ý sở cần sử dụng.– Năm bởi vì bố mẹ, trong sáu ngày trai, buộc phải bắt buộc lưu giữ giữ lại.– Sáu vày bà mẹ thân phụ, thường xuất xắc cha thí, có tác dụng những câu hỏi lành.Làm được như thế, thực là con hiếu, cứu vãn được người mẹ thân phụ.khi ấy A Nan, tức khắc bạch Thế Tôn: Con lạy Đức Phật! Đây là Kinc gì? Chúng bé mong trì, tụng được giỏi chăng?

Đức Phật dạy dỗ rằng: Chúng bé cần hiểu rõ, Kinc này là Kinh: Đại Báo Phụ Mẫu Trọng Ân Chi Kinc. Tất cả chúng sinch, thảy các cần tụng, lúc đó đại bọn chúng, nghe Phật nói rồi, tin kính phụng hành, lễ tạ mà lại lui.Nam mô Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni!