Ta còn em một màu xanh thời gian

Đó hoàn toàn có thể xem là một kiệt tác! Một bức tranh về mảnh đất thành đô đẹp mắt mang lại nao lòng. lúc tôi nghe ""Em ơi! Hà Nội phố"", phân biệt kia...

Bạn đang xem: Ta còn em một màu xanh thời gian



Đó rất có thể xem là một kiệt tác! Một tranh ảnh về mảnh đất nền thành đô rất đẹp mang lại nao lòng. Khi tôi nghe ""Em ơi! Thành Phố Hà Nội phố"", nhận ra kia không phải là lời từ bỏ sự trung khu tình mà y như một giờ đồng hồ tmùi hương khẩn thiết. Tiếng thương trong những cổ đại vắng lặng, phảng phất vào hồn bạn một cảm giác lãng đãng, tiêu sơ...
*

thủ đô hà nội giữa những ngày thời điểm cuối tháng 1hai năm ấy, Linebacker II đem về đầy đủ cuộc càn quét của tử thần B52. Thành phố nhòe mờ vào khói xe mờ mịt, đầy đủ cây bàng, nóc phố cũ rêu phong, mái ngói xô nghiêng... có thể chỉ từ hiện diện trong lòng trí của bạn con thủ đô hà nội. Nỗi cồn cào trước bom đạn cuộc chiến tranh hóa thành hối tiếc, tiếc nuối do một câu hát buông lơi: ""Ta còn em hương thơm hoàng lan, ta còn em mùi hương hoa sữa"" - Ta còn em? Ta vẫn tồn tại em đấy chứ, mhình họa hồn Hà Nội Thủ Đô của ta? ""Ta còn em"" nghĩa là ta đã mất em rồi, phần lớn hấp dẫn của Hà Nội giờ đồng hồ ta đề nghị tra cứu vị trí đâu? Ta chờ một tín đồ vào cơn mưa nhỏ rì rào phố vắng tanh, ngóng một bờ vai tóc xõa rập rình.
Nhưng còn sót lại phía trên chỉ nên cây bàng, mái ngói, là mhình họa trăng côi. Là ""tiếng dương chũm trong căn nhà đổ"". Cái bi thương của không khí càng nlỗi dâng lên, óc nõn nà rộng vì giờ chuông chiều vọng lại. Là ""vọng"" chứ đọng chưa phải ""vang"", là 1 trong những máy thanh hao âm mơ hồ, lấp lửng ẩn hiện tại từ bỏ tận nơi nào đó xa tít, trang bị tkhô hanh âm quan trọng làm cho sống dậy không khí cơ mà chỉ để cho chình họa đồ vật thêm khổ sở thê lương. Thành phố giờ đây không hề âm thanh khô hào hứng phồn hoa nữa, chỉ từ phần đông bước chân âm thầm lặng lẽ đi qua từng góc phố, tuyến phố, phần đông ánh nhìn đơn thân nhìn từng đổ nát.
"" Người người nghệ sỹ long dong hoài trên phố Bỗng thấy mình chẳng ghi nhớ nổi một con đường. Ta còn em hàng phố cũ rêu phong Và từng mái ngói xô nghiêng...

Xem thêm: Xem Phim Cap 3 Hk Thap Nien 80, Phim Cap 3 Hong Kong Thap Nien 80

nao nao lưu niệm Chiều Hồ Tây lao xao hoài bé sóng Chợt hoàng hôn về từ bỏ bao giờ""
Mỗi một nhạc điệu vang lên số đông nhỏng cuộn sóng mê dụ lòng tín đồ. Con sóng vẫn lao xao hoài trên nước Hồ Tây ấy, hợp lí là sóng lòng? Phải chăng là ngọn sóng thổn thức thương thơm mang lại quê nhà, là ngọn gàng sóng sục sôi căm phẫn quân giặc? Nét chiều đong gửi choán rước không khí, cả một tỉnh thành tồn tại trong hoài niệm, với khói hương liên miên, với các giọt nước đôi mắt giấu rơi thương cho tử sĩ.
Ai đã một lần nghe ""Em ơi! thủ đô phố"", có y như tôi chẳng duy trì nổi lòng mình? Tôi cđọng mơ về một Hà Nội Thủ Đô vào đêm u bi thương ấy, về hầu như mảnh trăng, mái ngói, sương khói muốn manh...
""Ta còn em một greed color thời gian"" -Giữa không gian tịch mịch trầm lặng, câu hát ấy mang một hình ảnh tốt đẹp. Không còn gợn chút ít không khí u bi hùng, tóc tang, thủ đô chợt tồn tại an toàn cho quái gở. Chỉ một chữ ""xanh"" đang đem đi mẫu sầm uất bi thảm của bài hát, thổi vào trong đó một mức độ sinh sống bạt mạng. Màu xanh của mong muốn, của độc lập. Thời gian rồi vẫn trôi qua, sẽ đem số đông mất mát đau tmùi hương xếp vào quá khđọng, thời hạn rồi đã mang đến bé tín đồ kiếm tìm lại được sự không nguy hiểm. Câu hát mang trong mình một lòng tin bạt mạng, đó là lý do tôi lấy kia làm cho nhan đề mang đến bài viết của bản thân. Dù đổ nát hoang tàn thì ta vẫn còn đấy kia, blue color của thời gian, của không ít phục hồi vĩnh cửu.
*
...hàng phố cũ rêu phongVà từng mái ngói xô nghiêngNao nao đáng nhớ...


shop Cổ Phần Felizz