Hiện thực đơn
*

*
*

*
*

Palatino Linotype Segoe UI Roboto Robokhổng lồ Condensed Patrichồng Hand Noticia Text Times New Roman Verdamãng cầu Tahoma Arial

Bùi Vân Thỏng đả tọa cả một tối, cho đến lúc tia nắng nhanh chóng thứ nhất len lách vào phòng thì y mới dứt lại.

Bạn đang xem: Trên dưới sư môn đều không đúng

Kiếp trước, tu vi của y bị phong, nhì chân bị gãy, cũng quen bài toán sinh sống nlỗi phàm nhân đêm ngủ, sáng sủa thức, quên mất bản thân là 1 kẻ tu chân, chỉ cần đả tọa là có thể xua đi căng thẳng mệt mỏi.

Nhưng đêm qua, dù cho là đả tọa vẫn không thấy thoải mái hơn 1 chút nào.

Bày ra mấy loại kết giới, xếp ra không còn tất cả các pháp bảo có tác dụng che chở, cảm giác nong rét cùng bức thứ bên trên đùi trong một khoảnh khắc của tối hôm qua tương tự giấc mộng, cả về tối qua, trừ một loáng kia, còn sót lại vẫn hết sức thông thường.

Bùi Vân Thỏng làm việc một hồi, rồi đi ra bên ngoài Sảnh viện.

Tiểu đồng đang thu dọn sân gọn gàng thật sạch sẽ, nơi mảnh đất mặt vách tường, gieo một vài ba nhiều loại linch thảo linc trúc.

Y đi mang lại ngồi bên bàn đá, trước đôi mắt lại tồn tại bức thứ đêm qua nhận thấy.

Hình vẽ rắn to lớn chừng bàn tay, từng con đường nét các tinh tế tỉ mỉ, khôn cùng nhộn nhịp, nên call là trông như thật.

Nhưng nhưng cthị xã đó thì nên cần nói với sư phụ và các sư huynh như thế nào, giả dụ họ có nhu cầu quan sát, lẽ nào y cần túa quần ra luôn sao?

Huống hồ do chuyện ngày tiết ngọc, đề xuất giờ đồng hồ Bùi Vân Tlỗi cũng không muốn đi kiếm Lăng Tkhô giòn chân nhân.

Tiểu đồng dè cổ dặt đi tới trước khía cạnh y: “Sư huynh, trang phục treo bên trên bình phong cần giặt sao?”

“Hửm, ” Bùi Vân Thư trả hồn, hỏi, “Làm sao vậy?”

Tiểu đồng hy vọng nói lại thôi: “Vân Thư sư huynh, huynh đi xem thử.”

Bùi Vân Thư theo đồng tử vào dục phòng, y phục buổi tối qua y treo bên trên bình phong vẫn ở yên bên trên kia, trong tâm địa ko khỏi sinch nghi ngại, bước đi phía đằng trước vài ba bước để xem kỹ, new phân phát hiện ra bên trên bình phong tất cả gì không đúng.

Giọt nước dính dính rã theo áo quần bé dại vào tnóng bình phong, bên trên bình phong là hình mẫu vẽ trăm hoa đua nở, giọt nước kia vừa khéo rơi lên nhụy hoa mẫu solo.

Tay Bùi Vân Thư đụng lên quần áo, bên trên thuộc là ngoại sam khô khan, đai lưng cũng thô, riêng chỉ có nội y, bị đặt dưới thuộc, cơ mà y vừa va vào tay, mau lẹ cảm giác được một cảm giác dính dính nhầy nhầy.

Bùi Vân Thỏng thu tay về, chú ý chất lỏng trong suốt bên trên tay, xoay fan ao ước hỏi tiểu đồng phân phát hiện nay trường đoản cú khi nào.

Nhưng y vừa xoay đầu, nháng bắt gặp vào đôi mắt tiểu đồng lướt qua một tia sáng đỏ.

Bóng về tối của góc tường đậy tắt thở nét mặt, tiếng nói của đồng tử mềm yếu, ngờ vực không rõ, “Tứ sư huynh, sao vậy?”

Bùi Vân Tlỗi, “Không sao.”

Y lấy khăn uống tay vệ sinh đi chất nhầy bên trên tay, vừa chứa khnạp năng lượng đi, bên trên tay đã hiện lên một tkhô hanh tìm sắc bén phát ra một vầng ánh nắng blue color, kiếm sắc đâm về phía tuỳ nhi, bên trên thân tìm vạc ra giờ rung dễ nghe.

“Sư huynh…” Tiểu đồng, “Huynh định làm gì vậy?”

Tốc độ của kiếm không dừng lại, nhưng mà trong nháy đôi mắt Lúc mũi tìm chạm mang đến tuỳ nhi, bất chợt như hoa rơi đụng nước, gợn lên vài nhỏ sóng, thời điểm Bùi Vân Thư đem lại tinh thần, nhận thấy mình đã ngồi bên bàn đá vào viện.


Gió thổi bay bay tóc bên tai y, một phiến lá xanh thanh thanh rơi xuống trước mắt y.

Tiểu đồng phú trách vẩy nước quét lau bước ra từ dục chống, vẫn ôm cỗ y phục Bùi Vân Tlỗi vừa thay đổi ngày hôm qua, Bùi Vân Tlỗi chớp chớp mắt mấy chiếc, gọi bạn cho trước khía cạnh, chú ý quan tiền ngay cạnh dáng vẻ của tiểu đồng, lại mang áo ra coi, quần áo vẫn ngulặng vẹn, trắng trơn không ẩm mốc.

“Sư đệ!”

Tam sư huynh giờ đồng hồ mang đến fan chưa đến, Bùi Vân Tlỗi chuyển trang phục, nói với tiểu đồng: “Đi đi.”

Tiểu đồng đã định đi qua cửa ngõ, đám sư huynh đệ đã đi vào, thấy đồng tử đang ôm áo quần, biết đó là của sư đệ bắt đầu cố kỉnh.

Tam sư huynh msinh sống quạt giấy ra quạt dòng, rồi pngóng túng bấn mỉm cười cần sử dụng quạt nhấc đồ lót lên, còn chưa kịp đưa tới chóp mũi, một giờ “thơm quá” đầy khinch bạc đã nói ra rồi.

Đích thân đại sư huynh thế lấy quạt giấy bên trên tay hắn, dùng làm gõ đỉnh đầu hắn một cái, đồng tử cúi đầu không đủ can đảm chú ý thêm, vội vàng vã lách người qua bọn chúng ta, chạy đi.

“Vân Tlỗi sư đệ,” Trong tay đại sư huynh nắm theo miếng da rắn đã có quấn lại, nói thẳng vào việc, “Bọn huynh đến để tmùi hương lượt view bắt buộc xử lý loại domain authority rắn này thế nào.”

“Chuyện da rắn tạm thời nhằm đó.” Nụ cười cợt của Vân Thành lịch sự ôn hòa, hắn rảnh rỗi ngồi xuống, quan sát về phía Bùi Vân Thư, lo lắng hỏi, “Sư đệ, tối qua đệ đã bình chọn chưa, bao gồm gì dị kì không?”

Bùi Vân Tlỗi mím mím môi, mặt hàng ngươi lâu năm rũ xuống, tạo ra thành trơn râm bên trên mí mắt.

Vân Thành nhìn biểu tình của y, lờ lững nói: “Chẳng lẽ là gồm gì khác lại, nhưng mà sư đệ không muốn nói mang lại sư huynh biết?”

Hai hai con mắt lấp lánh hữu thần khác cùng xem qua.

“…không tồn tại, ” Bùi Vân Tlỗi nói, “Ta rất khỏe mạnh.”

“Không gồm gì thì tốt, ” Vân Thành chuyển đổi chủ đề, “Sư đệ, da rắn này, ngươi định cần sử dụng có tác dụng gì?”

Bùi Vân Thư có hơi đam mê.

Kiếp trước, toàn bộ phần lớn bảo bối đến tay y, phần đa là hoàn mĩ rồi mới chuyển mang lại y, bây chừ nhặt được mhình ảnh da rắn này, y cũng chần chờ hoàn toàn có thể sử dụng làm những gì.

Nhưng nghe nói domain authority của giao đao tìm bất xâm, qua nước lửa cũng không hề, là nguyên liệu tốt nhất để làm pháp bảo phòng thủ.

Đời này y vẫn quyết, pháp bảo được sư phụ và những sư huynh Tặng, có chũm từ chối được thì vẫn lắc đầu hết; nếu không thể phủ nhận, hệt như khối máu ngọc cơ, thì về sau bắt buộc tra cứu sản phẩm nào đấy để trả lại.

Người ta nguyện ý cho là chuyện của bạn ta, cơ mà nếu Bùi Vân Tlỗi dìm, cho nên y không ổn.

Nên dù là y không ham mê rắn, nhưng lại trong tay y không tồn tại gì cả, Bùi Vân Tlỗi cũng không cự tốt, y xem xét một thời điểm, “Sư huynh, tạo cho đệ một chiếc đai sống lưng là được.”

Vân Chình ảnh không đồng ý, “Sư đệ, ngươi là đại công thần, đai sườn lưng ko thì ít thừa.”

Tiếng đại công thần này, nghe thôi vẫn thấy ngượng gạo rồi.

“Không thì cứ đọng mang không còn miếng domain authority rắn có tác dụng một cái ngoại sam đến Vân Thỏng đi, nếu như gồm dư, thì coi coi tất cả làm được đồ vật gì cho tè sư đệ ko,” Tam sư huynh lười nhác nói, “Ba fan chúng ta, cũng đâu thiếu hụt pháp bảo phòng thủ.”


Vân Thành dìu dịu chấp nhận, “Sư huynh thấy sao?”

“Cứ điều này đi, ” Đại sư huynh ko để cho Bùi Vân Thư kịp lắc đầu, bảo Bùi Vân Tlỗi vùng dậy, đem thước mềm từ vào ống tay áo ra, “Sư đệ, sư huynh đo form size mang lại ngươi.”

Bùi Vân Thỏng, “Sư huynh, đấy là vày ngươi tìm đến, sao hoàn toàn có thể mang đến ta trước được?”

Cả bạn y viết đầy phản kháng, nhất cử độc nhất cồn đều là không muốn.

Vân Cảnh không nói lời làm sao, cứ nhìn y như vậy, tính cách hắn hiền từ lại thay chấp, bình thường ôn tồn điềm đạm nlỗi một nhỏ trâu già, tuy nhiên Lúc đã gắng chấp lên, thì cũng như trâu đâm đầu vào tường phái mạnh.

Tam sư huynh sống ở kề bên liên thanh khô mỉm cười, “Sư huynh, sư môn tất cả Tứ sư đệ nhỏ dại bạn, còn đề xuất ngươi đo làm cho gì?”

Bùi Vân Thư chỉ nói: “Ta không thích nhiều như vậy.”

Nhưng bố vị sư huynh này, ai ai cũng ko nghe y nói, Hay những nghe, tuy thế không muốn tuân theo ý y.

Bỏ xung quanh tai ước muốn của Bùi Vân Tlỗi, chỉ tuân theo lắp thêm mình thích.

Bùi Vân Tlỗi siết chặt tay, móng tay click chuột lòng bàn tay giữ giàng vệt đâm hình lưỡi liềm.

Đến khi cha sư huynh đang ban đầu trao đổi hoàn thành mẫu mã áo thì y mới cao giọng, “Ta không cần!”

Các vị sư huynh tuyệt nhất thời dừng lại cuộc rỉ tai, xoay đầu chú ý y.

Lồng ngực Bùi Vân Thỏng khá chập trùng tăng lên giảm xuống, cùng đối mặt cùng với từng tín đồ, nói: “Ta ko yêu cầu.”

Bầu không khí dừng ứ vào nháy đôi mắt, bỗng nhiên Vân Thành mỉm cười.

Hắn vùng lên, thân cao dáng vẻ thẳng người như ngọc thạch đi mang đến bên người Bùi Vân Thỏng, ống tay áo bào rộng lớn khóa lên non nửa phương diện bàn bằng đá điêu khắc, dịu giọng nói: “Sư đệ, các sư huynh đem trang bị này làm quà mang đến ngươi, làm cho một khiếu nại nước ngoài sam mang lại ngươi, chưa phải càng tốt hơn đai sườn lưng sao?”

Bùi Vân Thỏng quay đầu sang một bên đi ko nhìn hắn.

Vân Thành chỉ hoàn toàn có thể bắt gặp vành tai nlỗi ngọc của y, thuộc rất nhiều tua tóc Black vun sau tai, Vân Thỏng sư đệ vẫn còn đó khá giận dữ, hô hấp phập phồng, từng tiếng thsinh hoạt gấp gáp cùng với hương thơm mừi hương ngào ngạt lan trường đoản cú làn tóc, truyền mang đến bên Vân Thành.

“Tđọng sư đệ,” Giọng của Vân Thành càng trsống cần nhu hòa rộng, “Các sư huynh số đông mong muốn giỏi mang lại ngươi, chớ từ chối hảo ý của những sư huynh, được không? Nếu ko, sư huynh vẫn tức giận.”

*

Trong viện đã không còn ai, Bùi Vân Tlỗi vẫn một mình ngồi bên bàn đá.

Một dịp thọ sau, y rước khăn tay vào ống tay áo ra, vệ sinh đi vệt nước trên bàn.

Là tách trà soát cơ mà đại sư huynh đang rót, trong khi Vân Thành cho ngay gần y, bị y thất thủ làm cho đổ.

Ống tay áo cũng bị ướt, mà lại không có ai phạt hiện nay.


Bùi Vân Thỏng ổn định lại đôi tay đang run rẩy, chú ý xuống, chỉ thấy chóp mũi cay cay.

Người nhưng y sợ tuyệt nhất vào sư môn, chính là Vân Thành.

Ngày mà Vân Thành tấn công gãy chân của y cũng đã mỉm cười nói: “Sư đệ, đừng sợ hãi. Sư huynh tấn công gãy chân ngươi cũng là để tốt cho ngươi, vậy thì ngươi vẫn không hề đi mang đến trước khía cạnh đái sư đệ nữa, cũng không hề chọc tập giận sư huynh nữa, đúng không?”

Dùng cách nói của thế gian để tưởng tượng Vân Thành, thì đó đó là quý công tử ôn hòa, bao gồm Bùi Vân Thỏng cũng rất lâu sau này mới biết, nguyên ổn lai khi 1 tín đồ như thế bực tức, thì sẽ kinh sợ ra sao.

Một câu “sư huynh vẫn tức giận”, thỏa thuận đánh thức cho Bùi Vân Thỏng cảnh tượng Khi y bị tiến công gãy chân.

Y nhức tới mức yêu cầu bò đi ra phía bên ngoài, bụi bặm bụi bờ dính đầy người, tuy vậy Vân Thành vẫn ko tha cho y, y sẽ van nài Vân Thành, xin Vân Thành tha đến y, y nhất thiết sẽ không còn bao giờ kiếm tìm tiểu sư đệ nữa, sẽ không còn làm tiểu sư đệ giận nữa, y sẽ rời khỏi tông môn, lâu dài không khi nào lộ diện trước mặt đàn chúng ta nữa.

Nhưng Vân Thành vẫn nổi giận, hắn nỗ lực vỏ kiếm giơ lên rất cao, lại nặng nề nại đập rất mạnh vào hai đầu gối của Bùi Vân Thỏng.

Mãi cho đến khi khía cạnh ttách xuống núi, ánh chiều tà rơi trên vai, Bùi Vân Tlỗi new tỉnh lại từ bỏ vào hồi ức, y ngự kiếm cất cánh mang lại Lãnh sự xử của tông môn.

Đan Tdiệt tông không chỉ có gồm một phong, nhưng lại quan hệ nam nữ giữa những phong lại khôn xiết thờ ơ, thọ lắm new tất cả một lần bong khỏi phong, tuy nhiên thật ra, Đan Thủy tông là đại tông môn trong thiên hạ, hàng năm những đếm ko hết fan cầu được trường sinch bất lão mang đến bái sư.

Bùi Vân Thỏng muốn đi lãnh trọng trách, y không muốn nghỉ ngơi lại trong Vô Chỉ phong nữa, y chỉ ao ước đi ngắm nhìn thế gian phồn vinh kế bên kia, chỉ vài ngày thôi cũng rất được, y hy vọng được thay đổi dễ chịu.

Đến Lãnh sự xử thì Bùi Vân Thư xin chào hỏi cùng với trưởng lão, hỏi ông xem có trách nhiệm nào y hoàn toàn có thể nhận ko.

Bùi Vân Tlỗi còn thiếu một ít sẽ có thể đột phá lên Kyên ổn Đan kỳ, trưởng lão giao nhiệm vụ cho y thì chính là đại tài đái dụng, đành lựa chọn một hồi, sau cuối cần sử dụng vẻ mặt khó xử nói: “Không bằng ngươi đi kiếm sư phụ ngươi đi, để sư phú ngươi tìm mang lại ngươi nhiệm vụ nào đó có lợi.”

Bùi Vân Thư lại từ chối, khẩn thiết nói: “Trưởng lão, cứ đọng tùy ý phân cho ta một cái trách nhiệm làm sao kia, tốt nhất là đi xa một ít, thời hạn đi lâu lâu.”

Bây giờ đồng hồ y chỉ ước ao đi, hối hả đi ngoài nơi đây.

Trưởng lão chỉ có thể lại search mang đến y một lần tiếp nữa, tuy vậy vẫn cảm thấy thừa tiêu tốn lãng phí, nuốm là âm thầm niết lấy một lá bùa truyền âm, lấy chuyện Bùi Vân Thỏng tra cứu ông xin trọng trách truyền tống mang đến Lăng Thanh hao chân nhân.

“Tạm thời ngươi cứ đọng hóng đi.” Trưởng lão thì thầm nghĩ, vị trí này đang không tồn tại trách nhiệm phù hợp hợp với Bùi Vân Thỏng, lẽ nào ngay cả nơi của Lăng Thanh chân nhân cũng không tồn tại.

Sau một chốc, chân trời thốt nhiên hiện nay một con yêu thương trúc cưỡi mây nhưng cho, khí vậy hầm hố tiến trực tiếp vào Lãnh sự xử.

Bùi Vân Thỏng nghe được giờ đồng hồ thốt lên ngạc nhiên của đồng môn, luân phiên bạn nhìn lại, từ bây giờ yêu thương thụ đang biện pháp y không quá trăm thước, chỉ qua một cái chớp đôi mắt, y đã trở nên yêu thụ cõng bên trên sống lưng, lại cưỡi mây mà đi.

Gió rét lướt qua đống má, Bùi Vân Thư phục hồi tinh thần, đang định giãy giụa nhảy xuống, yêu thương thú quay đầu lại liếc chú ý y, vào song tiểu đồng màu sắc xoàn dựng trực tiếp hung tính ko suy, há cái miệng Khủng như chậu tiết ra, răng nhọn lóe ánh bạch quang đãng, “Grừ—— ”

Đây là bé Thao Thiên thụ của sư phú, vừa mới đây từng cắn bị tiêu diệt một ổ hồ ly làm mưa làm gió bên dưới núi, tu vi còn cao hơn Bùi Vân Thỏng.

Bùi Vân Tlỗi nạm chặt phần lông tơ của chính nó, bày kết giới xung quanh bản thân, ngoan ngoãn ko cử hễ nữa.

Xem thêm: Ít Lâu Nay, Một Số Bạn Trong Lớp Có Phần Lơ Là Là Học Tập, Bài Viết Số 5

Trong bé ngươi màu xoàn dựng trực tiếp của yêu thú lướt sang một tia coi thường, cõng mang nhỏ bạn yếu đuối, tăng speed lên. Đảo mắt vẫn gửi Bùi Vân Thỏng mang lại vị trí của Lăng Tkhô hanh chân nhân.